Trong dòng sông dài của thời gian, có những ước nguyện như những vì sao, mãi mãi tỏa sáng trên bầu trời đêm ký ức.Và những lời hứa đó thường đi kèm với những tiếng vọng cô đơn, vang vọng trong sâu thẳm tâm hồn.
Tôi nhớ buổi chiều đầy nắng ấy, chúng tôi nắm tay nhau đứng dưới gốc cây, gió thổi bay đi tiếng cười và ước mơ của chúng tôi.Chúng ta đồng ý rằng dù tương lai có xa xôi đến đâu chúng ta cũng phải nhớ đến nhau và tình bạn hồn nhiên này.
Tuy nhiên, số phận luôn khó lường. Nó lặng lẽ đưa em đi, để lại anh một mình đối diện với sự đồng tình này và tiếng vọng cô đơn.
Mỗi đêm tĩnh lặng, tôi đều nghe thấy tiếng vọng đó hỏi tôi: Em còn nhớ lời thỏa thuận của chúng ta không?Tôi nhẹ nhàng gật đầu, nhưng nước mắt không khỏi rơi xuống.
Lời hứa vẫn còn đó nhưng em đã đi xa, để lại anh một mình, nhớ đi nhớ lại từng khoảnh khắc của chúng ta trên con đường dài vô tận này.
Cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng cũng vô thường.Những gì chúng ta tưởng là mãi mãi hóa ra lại quá ngắn ngủi.Lời thỏa thuận đó đã trở thành lời thỏa thuận vĩnh cửu trong trái tim anh, và giọng nói của em đã trở thành tiếng vọng cô đơn của anh.
Anh đang cố tìm em trong sự đồng cảm đó, tìm kiếm sự ấm áp trong tiếng vang đó.Tuy nhiên, mọi thứ giống như mây và khói bồng bềnh, không thể nắm bắt hay chạm vào được.
Trong suốt chặng đường dài này, tôi học được cách trân trọng và biết ơn.Bởi tôi biết rằng mỗi lời thỏa thuận là một món quà quý giá, và mỗi tiếng vang là một lời rửa tội cho tâm hồn.
Sự hòa hợp vĩnh cửu và tiếng vọng cô đơn, chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành khung cảnh đẹp nhất trong lòng tôi.Dù bạn không còn ở đây nhưng lời giao ước của chúng ta sẽ luôn khắc sâu trong trái tim chúng ta.
Trong thế giới đầy biến động này, tôi sẵn sàng dành thời gian còn lại của mình để bảo vệ sự đồng thuận đó và lắng nghe tiếng vang đó mãi mãi.
Bởi vì đây là thỏa thuận vĩnh cửu của chúng ta, và đây là dư âm sâu sắc nhất mà bạn để lại cho tôi.