Trong thế giới ồn ào này, tôi thường cảm thấy mình như chiếc lá bị gió thổi bay, không thể làm chủ được phương hướng của mình.Tuy nhiên, mỗi khi tĩnh tâm và lắng nghe tiếng nói nội tâm, tôi dường như nghe thấy thời gian thì thầm bên tai, kể những câu chuyện đã quên và những giấc mơ dang dở.
Thời gian, nó là nhà thơ thầm lặng, dùng nét vẽ của thời gian để phác họa những màu sắc sặc sỡ trên cuộn giấy cuộc đời chúng ta.Nó lấy đi tuổi trẻ của chúng ta nhưng cũng để lại dấu vết của trí tuệ.Mỗi khi nhìn lại quá khứ, những tiếng cười và những giọt nước mắt đó đã trở thành báu vật quý giá nhất trong lòng tôi.
Trong thời đại phát triển nhanh chóng này, chúng ta dường như luôn theo đuổi một điều gì đó mà quên dừng lại và cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống.Tôi thường tự hỏi mình, chúng ta thực sự đang theo đuổi điều gì?Đó là danh tiếng và tiền tài, địa vị hay sự bình an và thỏa mãn nội tâm?Có lẽ, câu trả lời ẩn chứa trong chính cuộc sống đời thường hằng ngày đó, ẩn chứa trong những chi tiết mà chúng ta bỏ qua.
Sự phát triển tâm linh là một quá trình lâu dài và quanh co.Nó đòi hỏi chúng ta phải dũng cảm đối mặt với những khuyết điểm của mình và chấp nhận những khuyết điểm của mình.Trong quá trình này, chúng tôi đã học được lòng khoan dung, sự thấu hiểu và tình yêu thương.Mỗi thất bại, thử thách đều là nấc thang cho sự trưởng thành của chúng ta, khiến chúng ta mạnh mẽ và trưởng thành hơn.
Cuối cuốn nhật ký này, tôi muốn nói với chính mình và các bạn độc giả thân mến: Chúng ta hãy trân trọng từng khoảnh khắc và cảm nhận từng khoảnh khắc của cuộc sống bằng trái tim mình.Bởi lời thì thầm của thời gian chính là giai điệu đẹp nhất của tâm hồn chúng ta.