Lời tâm sự của mẹ chồng: Con dâu, mẹ phải làm sao sưởi ấm trái tim con đây?

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Tam Bình Nhiệt độ: 436849℃

  Vốn lòng tôi hướng về trăng sáng, nhưng trăng sáng soi trong mương, tôi rất quan tâm đến con dâu nhưng cô ấy lại đáp lại bằng sự thờ ơ. Tại sao lại thế này?

  01

  Khi con trai tôi đưa Tiểu Phương về nhà lần đầu tiên, tôi thực sự không hài lòng lắm với con bé. Con trai tôi cao 1,85 mét, cao ráo và đẹp trai nhưng Tiểu Phương chỉ cao hơn 1,5 mét một chút và ngoại hình ở mức trung bình. Cô ấy không hợp nhau lắm với con trai tôi.

  Tất nhiên, tôi không hề tỏ ra bất mãn mà vẫn tiếp đãi cô ấy một cách nồng nhiệt.

  Rõ ràng là con trai cô rất yêu cô. Anh liên tục gắp thức ăn cho cô trong bữa ăn và không ngừng tìm chủ đề để nói chuyện để không làm cô xấu hổ.

  Dù có ngoại hình như thế nào thì Tiểu Phương đều có nhân cách tốt. Anh ấy rất ngọt ngào và hào phóng trong cách nói chuyện. Anh ta không thể hiện bất kỳ sự kiềm chế nào. Anh ấy bổ sung hoàn hảo cho đứa con trai trung thực và ngu ngốc của tôi. Tôi vẫn rất hài lòng với khía cạnh này.

  Sau khi tiễn Tiểu Phương đi, con trai tôi hỏi tôi và bố nó ấn tượng thế nào về Tiểu Phương. Chồng tôi cười nói: Anh không phản đối, anh phải hỏi mẹ em đã.

  Con trai tôi nhìn tôi chờ đợi và tôi nói: Con không phản đối gì, miễn là con thích.

  Vâng, chỉ cần con trai tôi thích và sau này chúng có thể sống tốt thì tôi chẳng còn gì để đòi hỏi nữa.

  Cuối năm đó, họ kết hôn và sống với chúng tôi sau khi kết hôn.

  Không phải là không có chỗ trống nào khác. Khi con trai tôi vừa tốt nghiệp đại học, bố con tôi đã mua một căn nhà khác cho nó cưới và trang trí. Tuy nhiên, con trai tôi nói rằng nơi làm việc của Tiểu Phương quá xa và cô ấy không biết nấu ăn. Thế là sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định về sống chung với nhau để tiện chăm sóc và kết nối với nhau.

  Điều này khiến tôi có ấn tượng tốt về Tiểu Phương. Bây giờ con dâu tôi không muốn ở với bố mẹ chồng. Cô gái này thật tốt bụng. Cô ấy thực sự đã đề nghị sống với hai ông già chúng tôi.

  Tôi thầm thề sẽ coi Tiểu Phương như con gái ruột của mình và không để xảy ra mâu thuẫn giữa mẹ chồng và con dâu trong gia đình chúng tôi.

  02

  Sau khi kết hôn, miệng Tiểu Phương vẫn rất ngọt ngào, lần nào cũng gọi mẹ là “Mẹ” khiến trái tim tôi tan chảy. Cô sẵn sàng chăm sóc cuộc sống của họ. Sau khi Tiểu Phương kết hôn, cô chưa bao giờ nấu cơm hay rửa bát lấy một lần. Tôi cũng giúp họ giặt quần áo và dọn phòng.

  Để con dâu khỏi khó xử, tôi yêu cầu chồng ăn mặc chỉnh tề khi ở nhà, ngồi thẳng khi ở phòng khách và đi xuống nhà khi hút thuốc, vì con dâu tôi nói không thích mùi thuốc lá.

  Con dâu tôi thích xem những bộ phim truyền hình khác nhau của chúng tôi. Cô ấy thích xem phim truyền hình cổ trang, nhưng chồng tôi thích xem thời sự. Vì vậy tôi đã đặc biệt mua một chiếc TV nhỏ hơn để đặt trong phòng và tặng phòng khách cho họ. Tôi cũng ghi nhớ nguyên tắc thường được nói trên Internet là không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của con trai và con dâu. Tôi sẽ không bao giờ đánh thức họ khi họ không dậy vào cuối tuần. Tôi không quan tâm liệu con dâu có dạy dỗ con trai tôi hay không.Tôi chỉ nói về con trai tôi khi họ cãi nhau.

  Không lâu sau, Tiểu Phương có thai.Tôi rất vui và chăm sóc cô ấy cẩn thận hơn. Cô ấy kém ăn trong giai đoạn đầu của thai kỳ, vì vậy tôi đã tra cứu một số công thức nấu ăn bổ dưỡng trên Internet và nấu cho cô ấy theo nhiều cách khác nhau. Dù cô ấy chỉ ăn vài miếng, tôi cũng hài lòng. Cô ấy thích ăn quả anh đào, có giá hơn 80 nhân dân tệ một pound nên tôi nghiến răng mua cho cô ấy.

  Tôi nghĩ mình đã làm tốt vai trò mẹ chồng nhưng mâu thuẫn vẫn xảy ra.

  03

  Khi Tiểu Phương mang thai được 5 tháng, con gái lớn của cô đã ly hôn.

  Sau khi ly hôn, cô con gái lớn trở về nhà cùng cháu gái 4 tuổi Yinyin. Ngày hôm đó, tôi cảm thấy sắc mặt Tiểu Phương không được tốt cho lắm. Bình thường cô ấy nói rất nhiều nhưng trong bữa ăn lại không nói một lời nào.

  Con gái tôi lặng lẽ hỏi tôi liệu việc nó trở về có khiến Tiểu Phương không vui không. Tôi bảo cô ấy đừng suy nghĩ nhiều, có lẽ cô ấy không được khỏe.

  Nhưng thực ra, làm sao tôi có thể không thấy Tiểu Phương không bình thường? Chắc hẳn bà ấy có một số phản đối về sự trở lại của con gái mình.

  Sau khi con gái tôi ở nhà được hơn một tuần, cháu nói với tôi rằng cháu dự định thuê nhà cùng các con. Tôi rất buồn khi nghe tin chị phải vừa đi làm vừa chăm con, phải làm việc ba ca. Làm thế nào cô ấy có thể làm điều đó một mình?

  Nhưng mấy ngày nay thái độ thờ ơ của Tiểu Phương thật sự khiến không khí trong nhà rất khó xử. Vì vậy, sau khi bàn bạc với chồng, chúng tôi quyết định để con gái sống ở nhà khác, còn tôi sẽ giúp chăm sóc cháu gái ở nhà.

  Khi chúng tôi thông báo điều này trong bữa tối, Tiểu Phương buông đũa xuống và lặng lẽ trở về phòng.

  Chúng tôi bối rối nhìn nhau, không biết cô ấy đang mất bình tĩnh vì chuyện gì. Tôi bảo con trai tôi vào phòng hỏi xem chuyện gì đang xảy ra. Con trai tôi vào rất lâu, khi bước ra thì ngượng ngùng nói với chúng tôi rằng hóa ra Tiểu Phương sợ nếu tôi chăm sóc cháu gái thì cháu sẽ không thể chăm sóc đầy đủ cho cháu và đứa bé sau khi sinh con. Hơn nữa, con trai tôi còn lưỡng lự và hỏi liệu tôi có định tặng căn nhà cho em gái nó không.

  Tôi lập tức hiểu ra, hóa ra đây chính là điều mà Tiểu Phương đang nghĩ đến!

  04

  Cô con gái cắn môi yêu cầu con trai nói với vợ rằng cô ấy sẽ không bao giờ thèm muốn bất động sản của gia đình, cũng sẽ không phiền tôi giúp cô ấy chăm sóc con cái. Ngày mai cô sẽ đưa bọn trẻ đi thuê nhà.

  Người chồng giận dữ mắng cô: Cô cho rằng mình có ba đầu sáu tay sao? Bạn chịu khổ một chút cũng không sao.Đừng làm con cái bạn đau khổ. Chỉ cần sống ở đây và không đi đâu cả!

  Con dâu có lẽ đã nghe thấy điều này, trong phòng còn có tiếng ném đồ vật.

  Con gái tôi bắt đầu khóc, và tôi lau nước mắt vì xấu hổ. Tôi phải nghĩ đến cảm xúc của con dâu nhưng tôi không thể bỏ qua con gái mình. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Tiểu Phương vốn luôn vui vẻ, vô tư lại đột nhiên trở nên như thế này.

  Nhưng mọi chuyện cần phải được giải quyết nên tôi bảo con trai gọi Tiểu Phương ra ngoài và nói cho mọi người biết họ có gì trên bàn. Đừng hờn dỗi, điều đó không tốt cho cơ thể bạn và em bé trong bụng bạn.

  Con dâu tôi vẻ mặt nghiêm túc bước ra, ngồi xuống không nói một lời. Tôi thấy chồng tôi sắc mặt không ổn nên yêu cầu anh ấy về phòng trước để con gái và cháu gái tôi vào phòng.

  Lần đầu tiên tôi pha cho Tiểu Phương một cốc sữa bột dành cho bà bầu mà cô ấy phải uống hàng đêm, bảo cô ấy có ý kiến ​​gì thì cứ nói thẳng. Chúng ta đều là một gia đình, không cần phải che giấu điều đó.

  Tiểu Phương vẫn không lên tiếng, con trai hắn xoa xoa tay một cách lúng túng nên tôi trực tiếp chỉ ra.

  Tôi nói: Thực ra, tôi đã có ý định tìm một bảo mẫu để chăm sóc bạn sau khi bạn sinh con. Suy cho cùng, cách thế hệ trước của chúng ta sử dụng đã lỗi thời và không còn phù hợp với thời hiện đại nữa. Tất nhiên, tôi sẽ trả tiền cho người giữ trẻ.

  Con dâu nghe vậy, vẻ mặt dịu đi rất nhiều, nói: "Thật ra không phải là mẹ không muốn chị cả và Nhân Âm sống ở đây, mẹ sợ con chăm sóc nhiều người như vậy sẽ vất vả quá."

  Tôi gật đầu nói: “Tất nhiên là tôi biết anh không có ý như vậy. Chúng ta đã ở bên nhau hơn nửa năm, tôi vẫn không hiểu tính tình của anh.”

  Con dâu tôi mỉm cười, tôi nói: Còn căn nhà đó vốn là mua cho con để lấy chồng. Em gái của bạn sẽ không thực hiện bất kỳ kế hoạch nào cả, nhưng hiện tại cô ấy đang ở trong thời điểm khó khăn. Làm sao tôi có thể chịu đựng được khi nhìn thấy cô ấy một mình với các con ở bên ngoài? Đừng lo lắng, khi bạn có thời gian, chúng tôi sẽ làm thủ tục chuyển nhượng và chuyển nhượng nhà sang tên bạn. Bố con và mẹ sẽ trả khoản vay.

  Con dâu nói “Đừng vội, đừng vội”, nhưng trên môi bà đã nở nụ cười. Cô nói vài lời không liên quan rồi quay vào phòng ngân nga một bài hát.

  Nhưng tôi ngồi đó rất lâu, như bị mắc kẹt trong bóng tối và không tìm được lối thoát. Tôi có linh cảm rằng ngôi nhà này sau này sẽ không được yên bình cho lắm.

  05

  Sau khi cháu trai chào đời, tôi đã giữ lời hứa và thuê một bảo mẫu để chăm sóc con dâu và con tôi. Hàng ngày, bảo mẫu ở cữ sẽ đưa cho tôi danh sách nguyên liệu cần mua và nhờ tôi chuẩn bị. Chúng phải tươi và mới. Nói cách khác, tôi phải đi chợ rau ba lần một ngày.

  Con dâu tôi nói quần áo sơ sinh không được cho vào máy giặt mà phải giặt bằng tay nên tôi đã làm theo. Tuy nhiên, vết sữa trên quần áo thực sự rất khó giặt, thậm chí đôi khi dù cố gắng rất nhiều cũng vẫn còn sót lại một chút dấu vết. Vì điều này, con dâu tôi thường phàn nàn với tôi.

  Tôi đã chịu đựng tất cả những điều này, nhưng điều khiến tôi không thể chịu nổi là dù đã sinh con được nửa tháng, cô ấy vẫn không cho tôi bế chứ đừng nói đến chồng tôi. Mỗi lần tôi muốn bế đứa bé ra khỏi tay bảo mẫu, cô ấy lại hét to như thể tôi sẽ làm đứa bé bị thương.

  Phải đến ngày rằm của cháu tôi, tôi mới được ôm cháu lần đầu tiên. Nhìn đứa bé mềm mại trong tay, tôi mừng đến rơi nước mắt và bị người thân cười nhạo.

  Tuy nhiên, vài ngày sau bữa tiệc trăng tròn, con dâu lại đột nhiên nổi giận mà không rõ nguyên nhân.

  Tôi tự nghĩ, mình đã xúc phạm cô ấy ở đâu? Nhà đã được chuyển nhượng cho họ, con gái tôi cũng đã tìm được chỗ ở mới và chuyển sang đơn vị khác mà không phải làm ba ca. Có phải vì cháu gái Yin Yin của tôi vẫn sống với chúng tôi?

  Tôi đến hỏi con trai xem vợ nó có ý kiến ​​gì không thì con trai tôi thực sự đã nói rằng hãy phớt lờ cô ấy, điều này hoàn toàn vô lý.

  Tôi tự hỏi liệu tôi và anh ấy có cãi nhau không. Sẽ ổn thôi, miễn là tôi không xúc phạm cô ấy.

  Vài ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng tôi.

  Sau khi lịch sự, cô ấy nói vòng vo rằng theo quy định của họ, số tiền rượu rằm thu được nên đưa cho đôi vợ chồng trẻ, còn chúng tôi thì giữ riêng. Điều này là thiếu tôn trọng với con gái bà.

  Tôi nói rằng chúng tôi chỉ giữ lại giá rượu, số tiền thừa sẽ đưa cho họ. Ở đây luôn xảy ra trường hợp ai trả tiền rượu sẽ nhận được tiền. Suy cho cùng, chúng ta phải báo đáp mọi ân huệ trước sau. Mẹ chồng tôi lập tức nói với vẻ bất mãn rằng chúng tôi phải trả hết.

  Sau khi cúp điện thoại, tôi đã hiểu vì sao mấy ngày nay con dâu không vui. Chắc hẳn bà đã cằn nhằn con trai mình nhưng con trai ông lại không ủng hộ bà. Họ xảy ra chuyện không vui, sau đó cô con dâu đi khiếu nại với mẹ.

  Than ôi, cô con dâu này thật khó nuôi!

  Để không làm con trai xấu hổ, tôi đã chủ động giao tiền rượu và danh sách quà cho con dâu. Sau đó, sắc mặt con dâu tôi lại trở nên u ám.

  06

  Thời gian nghỉ thai sản nửa năm của con dâu tôi sắp kết thúc, tôi sẽ chăm sóc cháu trai của cô ấy. Mấy ngày trước khi đi làm, con dâu tôi lắp camera giám sát trong phòng khách để có thể nhìn thấy con bất cứ lúc nào. Cái thứ tròn trịa đó khiến tôi cảm thấy rất khó chịu. Tôi là bà của đứa trẻ, tôi nhất định sẽ chăm sóc đứa trẻ thật tốt. Tôi vẫn cần phải theo dõi nó chứ?Nhưng tôi không nói gì cả.

  Cháu trai tôi vẫn chưa ngừng bú mẹ. Con dâu tôi vắt sữa mẹ và cho vào tủ lạnh hàng ngày. Cô cũng mua một chiếc máy sưởi ngực. Tôi đã phải mất rất nhiều công sức mới học được cách sử dụng chiếc máy sưởi ấm ngực này. Than ôi, tôi đã già và trí nhớ kém.

  Con dâu tôi yêu cầu tôi ở trong phòng khách khi cô ấy đi làm và không được đi đâu khác. Tôi không được phép đưa đứa trẻ xuống lầu tắm nắng, nếu không cô ấy sẽ không thể nhìn thấy đứa trẻ trên camera giám sát.

  Mỗi lần tôi chuẩn bị cho con bú, cô ấy đều gọi điện nhắc nhở, hoặc cảm thấy tôi bế con sai cách, hay vì chuyện gì khác thì cô ấy sẽ gọi cho tôi. Mỗi ngày hơn chục cuộc gọi, cộng thêm việc tôi không thể ra ngoài, tôi cảm thấy mình như phát điên.

  Cuối cùng, sau khi đợi các con đi làm về, tôi vẫn phải nấu cơm và giặt quần áo cho con. Những cô con dâu này không bao giờ giúp đỡ, không giúp tôi cũng không trách cô ấy, cũng không mong cô ấy cảm ơn tôi. Tuy nhiên, tính khí của cô ngày càng trở nên tồi tệ, ngay cả mẹ cô cũng hiếm khi la hét. Có lần, mẹ mắng tôi vì vô tình giẫm phải một món đồ chơi của cháu trai, trách tôi không cất đồ chơi đi.

  Tôi đoán có lẽ cô ấy có vấn đề với việc Yin Yin sống lâu trong nhà chúng tôi. Tuy nhiên, Yin Yin đi học vào ban ngày và được ông nội đón về để qua đêm. Hơn nữa, Yin Yin cư xử rất ngoan, không ồn ào cũng không kén chọn, điều này không gây trở ngại cho bà và cháu trai.

  Tôi không đến gặp con trai tôi để hỏi suy nghĩ của nó. Nếu cô ấy không nhắc đến thì tôi chỉ giả vờ như không biết. Ngoài ra, thật dễ dàng để nói về bất cứ điều gì khác. Tôi sẽ không thỏa hiệp về vấn đề của Yin Yin.

  07

  Khi cháu trai tôi được hơn 8 tháng tuổi, con gái tôi nói muốn mua một chiếc ô tô và hỏi vợ chồng tôi vay tiền nên tôi đã đưa cho cháu 50.000 nhân dân tệ. Khi con dâu tôi biết chuyện, cô ấy đã cãi nhau lớn với con trai, cho rằng chúng tôi thiên vị và giúp cô ấy chăm sóc đứa bé và mua cho cô ấy một chiếc ô tô.

  Tôi không thể nghe được nữa nên bước tới và nói rằng số tiền đó là cho cô ấy vay. Con dâu tôi ngay lập tức hét lên và hỏi tôi có viết IOU không. Tôi nói không, làm sao tôi có thể yêu cầu con gái tôi viết IOU? Con dâu tôi còn nói, nếu tôi không viết IOU thì làm sao biết đó là nợ hay quà.

  Tôi tức giận run lên nói, nếu nó đưa cho tôi thì sao, đó là tiền của tôi và tôi có thể thu xếp theo ý mình.

  Tệ đến mức con dâu tôi ngồi bệt xuống đất khóc lóc vì bị coi như người ngoài trong gia đình này. Cô ấy còn chỉ vào con trai tôi và nói nếu biết gia đình anh mọi người đều như vậy thì tôi đã không cưới anh.

  Đứa con trai ngu ngốc của tôi tức giận đến mức không nói nên lời. Ông để con dâu quậy phá trên sàn rồi ngồi sang một bên hút thuốc.

  Cháu trai bắt đầu khóc trong lòng, và tôi nhanh chóng bước tới ôm cháu. Thật bất ngờ, con dâu tôi đứng dậy và đẩy tôi rất mạnh. Tôi mất thăng bằng, ngã xuống đất và đập đầu vào chân bàn. Một cơn đau ập đến khiến tôi không thể không hét lên.

  Con trai tôi vội chạy tới đỡ tôi dậy. Thắt lưng của tôi đau đến mức tôi không thể đứng thẳng lên được. Chồng tôi đang ngồi trong phòng nghe cũng bước ra, nắm chặt tay và nhìn con trai tôi một cách dữ tợn. Tôi nghĩ chắc hẳn anh ấy đã phải cố gắng rất nhiều để kìm nén cơn giận trong phòng. Tôi sợ anh làm điều gì mất lý trí nên nhanh chóng nói với anh rằng eo tôi đau, đầu đau rồi nhờ anh đưa tôi đến bệnh viện.

  Chồng tôi gọi điện cho con gái tôi, sau đó bảo con trai tôi để mắt đến Yinyin và đợi chị gái đến đón rồi đưa tôi đến bệnh viện.

  08

  Bây giờ, tôi đang nằm trong bệnh viện với hai mũi khâu trên đầu. Bác sĩ nói cột sống thắt lưng của tôi cũng bị gãy nhẹ và phải nhập viện.

  Cơn đau khắp cơ thể khiến tôi thao thức suốt đêm. Con trai tôi gọi điện cho tôi và nói rằng nó không thể chịu đựng được cách cư xử vô lý của vợ và muốn ly hôn. Tôi không thể ngủ nhiều hơn nữa.

  Tôi thực sự không biết vấn đề là gì và tại sao nó lại như vậy. Tôi tự hỏi mình đã xứng đáng với con dâu chưa. Tôi cố gắng đối xử tốt với cô ấy, bao dung cô ấy, cho cô ấy mọi thứ cô ấy muốn, nhưng tại sao tôi vẫn chưa hài lòng với cô ấy?Tại sao trái tim cô vẫn lạnh như đá?

  Tôi không hiểu nổi, tôi thực sự không hiểu nổi!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.